Nhiều người có thể dễ dàng mô tả những điều họ không thích hơn là những điều họ mong muốn. Họ lo lắng rằng việc yêu cầu sẽ nghe có vẻ đòi hỏi, việc đặt ra giới hạn sẽ khiến ai đó thất vọng, hoặc việc trò chuyện sẽ khiến mọi thứ trở nên gượng gạo và có vẻ đã được lên kế hoạch trước. Trên thực tế, việc đoán mò thường gây ra căng thẳng nhiều hơn là một cuộc trò chuyện chân thành và thẳng thắn.
Hãy bắt đầu từ thời điểm ít căng thẳng nhất.
Một cuộc trò chuyện bình tĩnh sẽ giúp cả hai người có không gian để suy nghĩ. Bạn có thể bắt đầu bằng một câu đơn giản như: “Tôi thích khi chúng ta…” hoặc “Tôi rất tò mò về…” Việc sử dụng ngôn ngữ tích cực sẽ khiến cuộc thảo luận trở nên giống một lời mời hơn là một lời phàn nàn.
Hãy sử dụng các từ "có", "có thể" và "không".
Mong muốn hiếm khi chỉ đơn giản là một danh sách nhị phân. Một câu trả lời “có” thể hiện điều bạn thực sự muốn. Một câu trả lời “có thể” có thể phụ thuộc vào tâm trạng, hoàn cảnh hoặc mức độ tin tưởng. Một câu trả lời “không” có nghĩa là không thể chấp nhận. Việc xem xét cả ba loại phản hồi sẽ giúp có được cái nhìn toàn diện hơn và ngăn chặn việc một câu trả lời “có thể” mang tính dè dặt bị hiểu lầm là sự đồng ý.
Một giới hạn không phải là sự từ chối. Đó là thông tin giúp việc tạo ra sự hài lòng chung trở nên dễ dàng hơn.
Hãy biến sự đồng ý thành một phần của quá trình tán tỉnh.
Những câu hỏi có thể trở nên riêng tư hơn khi được đặt với giọng điệu ấm áp: “Bạn có muốn tôi đến gần hơn không?” hoặc “Bạn có muốn nhiều hơn không?”. Điều quan trọng là để lại không gian cho cả hai câu trả lời. Sự nhiệt tình quan trọng hơn là việc không có sự phản đối.
Đừng thương lượng về việc từ chối.
Nếu ai đó từ chối, hãy phản hồi một cách bình tĩnh, không trách móc, không tỏ ra khó chịu hay cố gắng thuyết phục họ nhiều lần. Một câu trả lời nhẹ nhàng như “được thôi” sẽ giúp duy trì sự tin tưởng. Mọi người sẽ cởi mở hơn trong việc bày tỏ mong muốn của mình khi họ biết rằng việc đó sẽ không gây ra xung đột.
Nhớ đăng ký sau đó nhé.
Một cuộc trò chuyện ngắn sau đó có thể giúp cả hai hiểu rõ hơn về những điều khiến họ cảm thấy hài lòng, những điều cần thay đổi và những mong muốn của cả hai trong lần tiếp theo. Hãy tập trung vào việc tìm hiểu, thay vì đánh giá. Sự gắn kết tình cảm sẽ tăng lên khi những phản hồi được đưa ra mang tính xây dựng, chứ không phải là một buổi đánh giá.
Quyền riêng tư là một phần của sự đồng ý.
Trước khi ghi lại, lưu trữ hoặc chia sẻ bất kỳ nội dung riêng tư nào, hãy đảm bảo cả hai bên đều đồng ý. Việc đồng ý tạo ra một nội dung không đồng nghĩa với việc đồng ý lưu giữ hoặc phân phối lại nội dung đó. Việc xác định rõ các thỏa thuận sẽ bảo vệ cả hai bên và giúp các mối quan hệ trực tuyến trở nên an toàn hơn.
Hãy nói chuyện khi không ai đang mong đợi một câu trả lời ngay lập tức.
Một cuộc trò chuyện về những mong muốn sẽ dễ dàng hơn nếu nó không diễn ra ngay trong một khoảnh khắc riêng tư. Hãy chọn một thời điểm thư thái và bắt đầu bằng cách chia sẻ trải nghiệm của bạn. Câu nói “Tôi cảm thấy chúng ta gần gũi hơn khi chúng ta chậm lại” sẽ dễ được chấp nhận hơn câu “Bạn luôn vội vàng”. Câu đầu tiên mang tính chất thông tin. Câu thứ hai mang tính chất phán xét.
Hãy tập trung vào một chủ đề duy nhất trong cuộc trò chuyện đầu tiên. Cố gắng thảo luận cùng lúc về tần suất, những tưởng tượng, những thất vọng trong quá khứ và tất cả các ranh giới có thể khiến cả hai người trở nên phòng thủ. Việc tập trung vào một chủ đề rõ ràng sẽ giúp bạn có nhiều cơ hội đạt được một thỏa thuận mà cả hai có thể thực hiện được.
Phân biệt sở thích, giới hạn và sự tò mò.
Sở thích là điều bạn có xu hướng thích. Ranh giới xác định những điều không thể tiếp cận. Sự tò mò có nghĩa là bạn có thể muốn thảo luận hoặc tìm hiểu về một ý tưởng nào đó trong một số điều kiện nhất định. Những phạm trù này không nên được xem là giống nhau.
- Ưu tiên: “Tôi thường thích có nhiều thời gian hơn và không phải vội vàng.”
- Giới hạn: “Tôi không muốn bị quay phim/ghi âm.”
- Sự tò mò: “Có lẽ tôi sẽ thích nói về điều đó trước khi đưa ra quyết định.”
Việc phân loại rõ ràng giúp giảm thiểu những sai sót không đáng có. Sự tò mò không phải là một sự đồng ý trì hoãn, và một sở thích không phải là lời hứa rằng câu trả lời sẽ luôn giống nhau.
Hãy tạo điều kiện để việc dừng lại trở nên dễ dàng.
Mọi người cần nhiều hơn là sự cho phép trên lý thuyết để dừng lại. Hãy thống nhất về những từ ngữ thông thường mà cả hai người đều có thể hiểu ngay. Nếu một trong hai người có dấu hiệu ngần ngại, trở nên quá im lặng hoặc lảng tránh, hãy tạm dừng và hỏi. Sự đồng ý là sự tham gia tích cực, chứ không phải là sự thiếu vắng của một lời phản đối.
Đối diện với những mức độ khác nhau của ham muốn mà không phán xét hay chỉ trích.
Không phải lúc nào hai người cũng có nhu cầu gần gũi vào cùng một thời điểm hoặc với tần suất như nhau. Tránh mô tả một người là có vấn đề và người kia là quá đòi hỏi. Hãy thảo luận về căng thẳng, sự riêng tư, tình cảm, thời điểm và sự kết nối về mặt cảm xúc. Đôi khi, câu hỏi hữu ích không phải là “Thường xuyên như thế nào?” mà là “Điều gì giúp mỗi người chúng ta cảm thấy thoải mái và sẵn sàng để gần gũi hơn?”.
Nếu các cuộc trò chuyện liên tục kết thúc bằng sự sợ hãi, ép buộc hoặc trả đũa, thì vấn đề không chỉ nằm ở cách diễn đạt. An toàn cá nhân là ưu tiên hàng đầu, và việc tìm kiếm sự hỗ trợ từ các chuyên gia bên ngoài có thể là cần thiết.
Tiếp tục đọc.Cách thiết lập ranh giới trong quá trình hẹn hòPhần 9 của 20 →